Hỗ trợ trực tuyến
Mr.Thắng - 098 988 1800

Những ô cửa màu xanh

Tác giả : Iuri Kazakov

Giá bán : 15,000 vnđ
Giá giảm : 0%
Còn lại : 15,000 vnđ

Nhà cung cấp: Công ty Cổ phần Sách Online

Chia sẻ

- Lilia, - cô gái nói bằng một giọng trầm ấm áp và chìa bàn tay nhỏ nhắn, nóng hổi cho tôi.
Tôi thận trọng cầm lấy tay cô, siết nhẹ rồi buông ra, đồng thời nói tên mình. Hình như lúc đó tôi không nghĩ ngay được là cần phải nói tên mình. Bàn tay mà tôi vừa mới buông ra trắng lên nhờ nhờ trong bóng tối. "Bàn tay mới khác thường, dịu dàng làm sao". Tôi nghĩ thầm đầy thán phục.
Chúng tôi đứng trong một cái sân sâu. Biết bao nhiêu là ô cửa sổ trong khoảng sân vuông tối này: có những ô màu xanh da trời, có những ô màu xanh lá cây, có những ô màu hồng, nhưng cũng có những ô chỉ đơn giản một màu trắng nhạt. Từ ô cửa sổ màu xanh da trời ở trên tầng hai vang lên tiếng nhạc - ở đó ngừơi ta vừa mới mở đài. Tôi rất thích nhạc jazz, không, không phải để nhảy - tôi không biết nhảy - tôi chỉ thích nghe những bản nhạc jazz hay. Tôi không biết nữa, có thể như vậy là không tốt chăng? Tôi đứng và nghe tiếng nhạc từ tầng hai, từ ô cửa màu xanh da trời vọng xuống.
Sau khi Lilia tự nói tên mình, chúng tôi im lặng rất lâu. Có thể cô đang nghĩ là tôi sẽ nói với cô một điều gì thú vị, một điều gì đó mà người ta thường nói trong những trường hợp tương tự. Mà cũng có thể là cô đang chờ một câu hỏi nào đó để tự mình bằt đầu nói ra. Nhưng tôi vẫn im lặng, cả người như bị thu hút bởi điệu nhạc khác thường. Thật may sao, nhờ có tiếng nhạc mà tôi có thể im lặng.....

Sách cùng chủ đề

Mười người da đen nhỏ
30,000 vnđ

MỘT LÍT NƯỚC MẮT
40,000 vnđ

CUỘC SĂN CỪU HOANG
30,000 vnđ

Lấp lánh
30,000 vnđ

Lắng nghe gió hát
40,000 vnđ

Nghị lực người đàn bà
40,000 vnđ

Nợ Tình
30,000 vnđ

HAMLET, HOÀNG TỬ ĐAN MẠCH
Miễn phí

Thiên thần
40,000 vnđ

Chuyện Tình
40,000 vnđ

Xem thêm

Thông tin Ebook

Giới thiệu

- Lilia, - cô gái nói bằng một giọng trầm ấm áp và chìa bàn tay nhỏ nhắn, nóng hổi cho tôi.
Tôi thận trọng cầm lấy tay cô, siết nhẹ rồi buông ra, đồng thời nói tên mình. Hình như lúc đó tôi không nghĩ ngay được là cần phải nói tên mình. Bàn tay mà tôi vừa mới buông ra trắng lên nhờ nhờ trong bóng tối. "Bàn tay mới khác thường, dịu dàng làm sao". Tôi nghĩ thầm đầy thán phục.
Chúng tôi đứng trong một cái sân sâu. Biết bao nhiêu là ô cửa sổ trong khoảng sân vuông tối này: có những ô màu xanh da trời, có những ô màu xanh lá cây, có những ô màu hồng, nhưng cũng có những ô chỉ đơn giản một màu trắng nhạt. Từ ô cửa sổ màu xanh da trời ở trên tầng hai vang lên tiếng nhạc - ở đó ngừơi ta vừa mới mở đài. Tôi rất thích nhạc jazz, không, không phải để nhảy - tôi không biết nhảy - tôi chỉ thích nghe những bản nhạc jazz hay. Tôi không biết nữa, có thể như vậy là không tốt chăng? Tôi đứng và nghe tiếng nhạc từ tầng hai, từ ô cửa màu xanh da trời vọng xuống.
Sau khi Lilia tự nói tên mình, chúng tôi im lặng rất lâu. Có thể cô đang nghĩ là tôi sẽ nói với cô một điều gì thú vị, một điều gì đó mà người ta thường nói trong những trường hợp tương tự. Mà cũng có thể là cô đang chờ một câu hỏi nào đó để tự mình bằt đầu nói ra. Nhưng tôi vẫn im lặng, cả người như bị thu hút bởi điệu nhạc khác thường. Thật may sao, nhờ có tiếng nhạc mà tôi có thể im lặng.....

Bình luận

Đăng ký nhận thông tin ưu đãi

Top