Hỗ trợ trực tuyến
Mr.Thắng - 098 988 1800

Mười giờ rưỡi đêm hè

Tác giả : Marguerite Duras

Giá bán : 30,000 vnđ
Giá giảm : 0%
Còn lại : 30,000 vnđ

Nhà cung cấp: Công ty Cổ phần Sách Online

Chia sẻ

Marguerite Duras là nữ văn sĩ Pháp, tên thật
là Marguerite Donnadieu, sinh năm 1914 ở Gia
Định (Việt Nam). Năm 18 tuổi, bà về Pháp học
luật và khoa học chính trị, sau đó viết văn.
Bà sáng tác rất nhiều tiểu thuyết. Giai đoạn
đầu là những tiểu thuyết viết theo lối truyền
thống như Những kẻ vô sỉ (Les Impudents,
1943), Cuộc đời bình yên (La vie tranquille,
1944), Đập ngăn Thái Bình Dương (Un barrage
contre le Pacifique, 1950), Người thuỷ thủ ở
Gibraltar (Le Marin de Gibraltar, 1952)…
Tiếp đó, một giai đoạn mới mở ra với nhiều
tìm tòi đổi mới về kỹ thuật tiểu thuyết: Nhạc điệu
du dương trầm bổng (Moderato Cantabile,
1958), Mười giờ rưỡi đêm hè (Dix heures et
demie du soir en été, 1960), Nỗi đắm say của Lol
V. Stein (Le ravissement de Lol V. Stein, 1964),
Tình yêu (L’Amour, 1971), Người tình (L’Amant,
1984)…
Bà còn viết một số tác phẩm vừa là tiểu
thuyết vừa là kịch bản phim, đánh dấu sự xoá
nhoà ranh giới giữa hai loại hình nghệ thuật.
Marguerite Duras là một trong những cây bút nổi
tiếng của nền tiểu thuyết Pháp hiện đại.
Người dịch
- Pasestra, tên là thế. Rodrigo Paestra.
- Rodrigo Paestra.
- Phải. Và anh chàng bị hắn giết là Perez.
- Toni Perez.
Trên quảng trường, hai viên cảnh sát đi
ngang dưới trời mưa.
- Hắn giết Perez vào lúc mấy giờ?
Người khách hàng không biết thật chính xác,
khoảng quá trưa vềchiều mà lúc này thì trời sắp
tối. Đồng thời với Perez, Rodrigo Paestra giết
luôn cả vợ mình. Hai nạn nhân được tìm thấy
cách đây hai tiếng đồng hồ, mãi trong cùng một
cái nhà xe, nhà để xe của Perez.
Trong tiệm rượu, bóng tối đã lan dần. Tận
cuối phòng, trên chiếc quầy ướt át, những cây
nến được thắp lên và ánh sáng của chúng, vàng
vọt, hoà lẫn với ánh sáng phơn phớt xanh của
ngày tàn. Trận mưa rào bỗng tạnh đột nhiên như
nó đã đột nhiên ầm ầm trút xuống.
- Bao nhiêu tuổi, cô vợ của Rodrigo Paestra?
– Maria hỏi.
- Trẻ măng. Mười chín tuổi.
Maria bĩu môi luyến tiếc.
- Tôi muốn một ly rượu manzanilla nữa – chị
bảo.
Người khách hàng gọi cho chị một ly. Ông ta
cũng uống rượu manzanilla.
- Tôi băn khoăn sao họ vẫn chưa bắt được
hắn ta nhỉ - chị nói tiếp – thành phố bé tí tẹo thế
này.
- Hắn thông thuộc thành phố còn hơn cả
cảnh sát. Rodrigo, một tay cừ khôi đấy.
Quầy rượu đông nghịt. Người ta bàn tán về
tội giết người của Rodrigo Paestra. Ai nấy nhất
trí về Perez, nhưng về cô nàng thì không. Một cô
bé oắt con. Maria uống ly manzanilla. Người
khách hàng ngạc nhiên nhìn chị.
- Bà vẫn uống như thế này à?
- Cùng tùy – chị nói – đại khái, vâng, gần gần
như thế này.
- Một mình?
- Vâng, vào lúc này.
Tiệm rượu không nhìn trực tiếp ra đường,
nhưng ra một dãy nhà cầu hình vuông mà đại lộ
chính của thành phố chia cắt, xuyên qua cả bên
này lẫn bên kia. Dãy nhà cầu ấy có hàng lan can
bằng đá vây quanh, mặt lan can đủ rộng và đủ
vững chắc để chịu đựng sức nặng của bọn trẻ
con nhảy lên trên hoặc nằm dài ra đấy nhìn
những trận mưa rào ập đến và các cảnh sát đi
qua. Trong số bọn trẻ ấy có Judith, con gái của
Maria. Đứng tì tay lên một chiếc lan can cao đến
ngang vai, nó nhìn ra quảng trường.
Lúc này có lẽ vào khoảng sáu, bảy giờ tối.
Một trận mưa rào nữa kéo đến và ngoài
quảng trường chẳng còn ai. Những cây cọ lùn
thành khóm, ở giữa quảng trường ấy, quằn quại
trước gió. Các bông hoa, trong khóm cây, bị dập
nát. Judith từ nhà cầu chạy tới và nép vào mẹ.
Nhưng nỗi sợ hãi của nó đã bay biến. Những tia
chớp loé liên tiếp đến nỗi chúngmóc xích lại với
nhau và sấm sét ầm ầm không dứt. Đôi khi
chúng phá lên như tiếng gang tiếng thép, nhưng
liền ngay đó lại chuyển sang tiếng ì ầm cứ nghẹt
đi dần theo với trận mưa dịu ngớt. Trong nhà
cầu trở nên yên lặng. Judith rời mẹ và chạy ra
nhìn mưa cho gần hơn. Rồi nó nhìn quảng
trường nhảy múa trong những sọc mưa rơi.
- Mưa đến suốt đêm mất – người khách hàng
nói.
Mưa bỗng tạnh đột ngột. Người khách hàng
rời quầy rượu và trỏ bầu trời xanh xẫm, nhiều
vùng viền quanh bằng màu xám xịt như chì và
sà xuống đến tận các mái nhà, vì trời rất thấp.
Maria lại muốn uống nữa. Người khách gọi
những ly manzanilla mà chẳng phê bình gì. Ông
ta cũng sẽ làm thêm một ly.
- Chính là chồng tôi muốn chọn Tây Ban Nha
để đi nghỉ hè đấy. Chứ như tôi thì chắc đã ưng đi
nơi khác hơn.
- Đi đâu?
- Tôi chưa nghĩ đến. Cùng một lúc đi khắp
nơi. Và cả Tây Ban Nha nữa. Ông đừng để ý
đến những điều tôi nói. Thực ra, tôi rất hài lòng
được sang Tây Ban Nha mùa hè này.
Ông ta cầm chiếc ly manzanilla của mình và
đưa cho chị. Ông trả tiền cho bồibàn.
- Ông bà tới đây vào khoảng năm giờ phải
không? – Người khách hàng hỏi – Hình như ông
bà đi trong một chiếc Rover nhỏ màu đen, nó đã
dừng lại trên quảng trường chứ gì?
- Vâng – Maria nói.
- Lúc ấy còn rất sáng – ông ta nói tiếp – Trời
không mưa. Cả thảy có bốn người trong chiếc
Rover màu đen ấy. Có ông chồng bà lái xe. Bà
ngồi cạnh ông ta? Đúng không? Và phía sau có
một cô bé – ông chỉ nó – cô bé này. Và một phụ
nữ nữa.
- Vâng. Chúng tôi gặp cơn dông từ lúc ba giờ
chiều, giữa đồng không mông quạnh và con bé

Sách cùng chủ đề

Mười người da đen nhỏ
30,000 vnđ

MỘT LÍT NƯỚC MẮT
40,000 vnđ

TỪNG QUA TUỔI 20
30,000 vnđ

CUỘC SĂN CỪU HOANG
30,000 vnđ

Lấp lánh
30,000 vnđ

NHẢY NHẢY NHẢY
40,000 vnđ

Lắng nghe gió hát
40,000 vnđ

Những ô cửa màu xanh
15,000 vnđ

Nghị lực người đàn bà
40,000 vnđ

Nợ Tình
30,000 vnđ

Xem thêm

Thông tin Ebook

Giới thiệu

NXB Phụ Nữ

Bình luận

Đăng ký nhận thông tin ưu đãi

Top