Hỗ trợ trực tuyến
Mr.Thắng - 098 988 1800

Mưa là anh, Nắng cũng là anh

Tác giả : Quỳnh Dao

Giá bán : 30,000 vnđ
Giá giảm : 0%
Còn lại : 30,000 vnđ

Nhà cung cấp: Công ty Cổ phần Sách Online

Chia sẻ

Kỳ sơn là ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm trong
một khu vực núi rừng trùng điệp xen lẫn với thảo
nguyên bát ngát. Dân ở đó hầu hết sống bằng
nghề trồng trọt, chăn nuôi và săn bắn. Gia đình
ông Thái Thuận từ mấy đời nay chuyên nghề
nuôi ngựa để cung cấp cho những nơi có nhu
cầu. Ngựa hoang ở vùng Kỳ Sơn nhiều vô kể.
Những người thợ săn bẫy ngựa và đem về bán
cho ông. Có con đã trưởng thành với những bộ
lông mượt mà ánh lên sắc vàng rực rở hoặc sắc
đen óng chuốt, có con khi ông Thái Thuận mua
về vẫn còn là ngựa non. Nhưng ngựa nào ông
cũng nhận, miễn là cứng cáp, khỏe mạnh, bởi vì
đàn ngựa càng nhiều thì người mua càng dễ lựa
chọn hơn. Nhưng ngựa hoang cần người thuần
hóa chúng trước khi được đang đi bán. Do đó ở
Kỳ Sơn cũng có những người chuyên làm nghề
này. Nhưng trong đám người kể trên, ông Thế
Nghi là người mà ông Thái Thuận tin tưởng nhất
bởi vì kỹ năng thuần hóa ngựa hoang của ông
rất cấp cao và từ bấy lâu nay hai người là bạn
già thân thiết của nhau. Hoàn cảnh gia đình của
ông Thế Nghi rất đáng thương. Con trai của ông
bị chết thảm trong một cuộc đua ngựa tổ chức
cách đây khá nhiều năm, con dâu sau đó buồn
rầu cũng tạ thế theo chồng. Hai vợ chồng qua
đời để lại một đứa con gái nhỏ. Lúc mẹ chết
Minh Thư mới lên bốn tuổi và từ đó cô bé lớn lên
dưới sự đùm bọc của ông mình. Sau khi con trai
qua đời, , ông Thế Nghi hầu như muốn bỏ luôn
nghề thuần hóa ngựa nhưng vì còn một đứa
cháu cần ông đùm bọc nên ông buộc phải tiếp
tục làm việc này. Nhưng mỗi lần làng Kỳ Sơn tổ
chức những cuộc đua sôi là ông lại khóc thầm và
nhớ tới đứa con trai độc nhất của mình. Dân
làng Kỳ Sơn cả nam lẫn nử, không ai là không
thạo cưỡi ngựa. Nhưng khi Minh Thư lớn lên và
bước vào trung học thì ông Thế Nghi cấm tiệt
cháu mình không cho nó dấn sâu vào cái môn
thể thao xem ra thích thú nhưng vô cùng nguy
hiểm này. Nhưng rồi như được di truyền từ cha,
cô gái lại say mê việc cưỡi ngưa, cô hào hứng
theo dõi những cuộc đua tổ chức ở làng và tiếc
rẻ khi thấy mình không được dự đua. "Nội không
cho con cưỡi ngựa, con sẽ không đi học nữa!",
đó là câu của Minh Thư nói với nội mình khi ông
cấm không cho nàng leo lên lưng con ngựa có
màu lông vàng hực mà ông Thái Thuận giao cho
ông thuần hóa trong một tháng nay. Cô gái lúc
đó mới vừa lên mười bảy tuổi nhưng đã cao lớn
như một thiếu nữ hai mươi. Đôi mắt đen to tròn
lúc nào cũng long lanh, sóng mũi thẳng và làn
môi xinh xắn, nước da trắng hồng mịn màng,
mái tóc huyền đen nhánh, ngay lúc đó cô đã là
trung tâm điểm để mọi chàng trai ở làng Kỳ Sơn
nhắm tới nhưng Minh Thư còn quá trẻ để nghĩ
đến chuyện yêu đương, tính cô lại cương quyết
và rắn rỏi như con trai nên ít để ý đến những
chuyện mà cho cô là "nữ nhi thường tình".
Không chàng trai nào ở làng Kỳ Sơn có thể
chiếm lấy trái tim của người con gái ấy dù chàng
trai đó có tài cách mấy. Minh Thư dồn hết thời
gian của mình vào hai việc:học và cưỡi ngựa
cho thực giỏi. Học bởi vì cô ý thức được gia đình
cô rất nghèo, cô lại mồ côi cha mẹ nên nếu cô
không có kiến thức vững vàng, cô dễ bị xã hội
này chà đạp dưới chân, nhưng còn việc thích
cưỡi ngựa thì vì sao? Đó là cái gì thâm nhập vào
máu, truyền lại từ biết bao nhiêu thế hệ của gia
đình, cho nên khi ông nội của Minh Thư cấm cô
cưỡi ngựa, cô đã nghĩ một tuần không đến
trường và còn làm áp lực bằng cách nhịn ăn, thế
là cuối tuần người ông phải giơ hai tay chào thua
đứa cháu gái bướng bỉnh của mình.
- Con muốn con hoàng mã, nội mua đó cho
con đi!
Một hôm cô bé nói với ông mình như thế khi
liếc nhìn con ngưa lông màu rực óng chuốt, bốn
chân cao thon thả, đôi mắt thông minh và có
chút tinh ranh.
- Bác Thái Thuận không bán nó đâu! Ông
Thế Nghi nói với cháu - Nó là con ngựa mà bác
ấy ưng ý nhất, cũng là con ngựa mà nội phải
thuần hóa trong thời gian lâu nhất. Ngựa giỏi
thường là ngựa chứng, người ta vẫn thường bảo
như thế và điều này bao giờ cũng đúng. Dù bác
Thái Thuận có bán, nội cũng không bao giờ để
con cưỡi nó!
Ông Thế Nghi nói, hồi tưởng đến cái chết
đau xót của con mình.
Nhưng rồi Minh Thư đã khóc và tỉ tê với ông
biết bao đêm.
- Từ đó đến giờ, con không bao giờ đòi nội
phải mua cho con thứ này, thứ nọ như mấy đứa
bạn cùng lớp của con. Vào dịp sinh nhật, con
củng không đòi nội phải mua quà cho con. Cho
tới bây giờ lúc nào con cũng ngoan ngoãn và
nghe lời nội, đây là lần đầu tiên con xin nội thứ
mà con muốn cho nên nội đừng từ chối vì như
thế con sẽ đau lòng lắm!
- Nội không tiếc gì với con cả!- Ông Thế
Nghi nói với cháu - Và nếu nội năn nỉ thì bác
Thái Thuận chắc chắn sẽ nể tình bạn lâu năm
mà bán cho con hoàng mã cho nội, nhưng mà
nội sợ lắm con biết không. . . . nội đã mất đứa
con trai, bây giớ nội không muốn mất thêm cháu
nội ruột cua mình.
- Nhưng con sẽ cưỡi nó một cách cẩn thận!-
Minh Thư thủ thỉ với ông Thế Nghi - Con sẽ
không để cho nội phải lo lắng. Cưỡi ngựa là thú

Sách cùng chủ đề

Mười người da đen nhỏ
30,000 vnđ

MỘT LÍT NƯỚC MẮT
40,000 vnđ

TỪNG QUA TUỔI 20
30,000 vnđ

CUỘC SĂN CỪU HOANG
30,000 vnđ

Lấp lánh
30,000 vnđ

NHẢY NHẢY NHẢY
40,000 vnđ

Lắng nghe gió hát
40,000 vnđ

Những ô cửa màu xanh
15,000 vnđ

Nghị lực người đàn bà
40,000 vnđ

Nợ Tình
30,000 vnđ

Xem thêm

Thông tin Ebook

Giới thiệu

NXB Trẻ

Bình luận

Đăng ký nhận thông tin ưu đãi

Top