Hỗ trợ trực tuyến
Mr.Thắng - 098 988 1800

Làm giàu không đợi tuổi

Tác giả : Nhậm Hiến Pháp

Giá bán : 30,000 vnđ
Giá giảm : 0%
Còn lại : 30,000 vnđ

Nhà cung cấp: Công ty Cổ phần Sách Online

Chia sẻ

Chương 1. Bồi dưỡng kỹ năng quản lý tài chính cho con – việc không thể chậm trễ

1. Không học cách quản lý tài chính từ nhỏ, cả đời không biết cách làm giàu

Bắt đầu từ việc con gái nhận đơn hàng làm túi đựng bút.

Mùa đông năm 2009, Cách Cách nhà tôi khi đó mới chín tuổi đã kiếm được 3 tệ từ “phi vụ kinh doanh” đầu tiên trên lớp. Câu chuyện bắt đầu từ việc cô bé học được cách dùng giấy xốp làm túi đựng bút trên tivi.

Đầu tiên, Cách Cách dùng bìa các-tông thông thường để thử làm túi đựng bút. Sau khi chắc chắn các sản phẩm được làm ra không có vấn đề gì, cô bé liền nhờ mẹ mua giấy xốp và dụng cụ đục lỗ rồi tự mình tỉ mẩn ngồi làm. Túi đựng bút do cô bé làm ra thật tuyệt vời, chúng khá đẹp và tiện dụng. Ngoài ra, mỗi túi đựng bút còn có thêm một móc treo chìa khóa hình búp bê Fuwa, vừa để trang trí lại tiện cầm tay.

Sau khi mang số túi đựng bút đến lớp học, một số bạn của Cách Cách tỏ ra rất thích thú và “muốn có” những sản phẩm trên. Trẻ con bây giờ rất tôn trọng thành quả lao động của người khác, chúng “muốn có” cũng có nghĩa là muốn mua. Cách Cách về nhà hỏi ý kiến của mẹ, xem có nên lấy tiền của các bạn hay không và nếu có thì lấy bao nhiêu cho phù hợp?

Vợ tôi nói, làm túi đựng bút trước tiên cần phải bỏ vốn ra để mua nguyên liệu, sau đó giúp con gái làm một phép tính: một tờ giấy xốp giá 2 tệ có thể làm ra ba chiếc túi đựng bút; ngoài ra, còn thêm 3 hào tiền móc treo chìa khóa hình búp bê; như vậy giá vốn để làm ra một cái túi là 1 tệ. Tất nhiên, giá này vẫn chưa bao gồm tiền công của con gái.

Cuối cùng, Cách Cách quyết định vẫn nên lấy tiền với hai lý do: Thứ nhất, là các bạn cùng lớp chủ động muốn mua túi của cô bé; thứ hai, làm túi đựng bút cũng phải mất tiền vốn. Cô bé tham khảo ý kiến của mẹ và định giá 1,5 tệ cho mỗi sản phẩm của mình. Cách Cách đem các loại giấy xốp nhiều màu sắc đến lớp cho bạn bè xem và lựa chọn – đây cũng có thể coi là nhận đơn hàng theo nhu cầu cá tính của khách hàng. Loạt sản phẩm túi đựng bút đầu tiên của Cách Cách tổng cộng “ra lò” sáu chiếc, mỗi chiếc 1,5 tệ, như vậy cô bé kiếm được 0,5 x 6 = 3 tệ.

Tôi hỏi con gái rút ra được điều gì qua việc này. Cách Cách nói: “Thứ mà được người khác ưa chuộng mới là thứ tốt, và hàng hóa nào cũng đều có giá vốn của nó ạ.”

Tiền vốn mà Cách Cách hiểu ở đây thực ra mới chỉ bao gồm tiền nguyên liệu và tiền công. Tất nhiên, cô bé chưa nghĩ được rằng một sản phẩm đem đi tiêu thụ trên thị trường sẽ phải bao gồm rất nhiều khoản vốn khác nhau, và sau khi trừ đi tất cả những khoản vốn đó thì mới ra được lợi nhuận. Trên thực tế, nếu phân tích từ góc độ tiền vốn, lần buôn bán này của cô bé không mang lại lợi nhuận, số tiền cô bé kiếm được chính là tiền công để làm ra các sản phẩm.

Đọc đến đây, chắc hẳn rất nhiều độc giả nghĩ rằng Cách Cách không nên lấy tiền của các bạn trong lớp. Theo quan niệm truyền thống của người Trung Quốc, việc lấy tiền hay không vẫn là một đề tài gây ra nhiều tranh luận và ai cũng có những lý lẽ của riêng mình. Trên quan điểm của cá nhân tôi, chúng ta hãy nên tạm coi sự việc trên như là một trò chơi giữa bọn trẻ. Tôi nghĩ, riêng quá trình Cách Cách tìm tòi học cách làm túi đựng bút, nhận đơn đặt hàng theo màu sắc, tự mình làm và giao hàng cho các bạn đã là một việc rất đáng được khen ngợi.

Đây là lần đầu tiên Cách Cách kiếm được tiền ngoài phạm vi gia đình bằng chính sức lao động của bản thân. Trên thực tế, cô bé đã bắt đầu kiếm tiền từ năm bảy tuổi, lên tám tuổi đã tự mình làm ra rất nhiều “sản phẩm” như: thẻ tẩm quất, tranh vẽ, đồ thủ công, bánh trứng nướng. Các sản phẩm trên đã đem lại thu nhập cho cô bé trong “môi trường kinh doanh” là gia đình chúng tôi. Cần nói thêm rằng, không có ai chỉ cách làm cho Cách Cách, tất cả đều là ý tưởng của cô bé.

Ông Paul Hsia – Giám đốc Quỹ Giáo dục Hoa Kỳ, người đã giúp đào tạo ra hơn một ngàn CEO cho rất nhiều quốc gia trên thế giới cho rằng: “Nhiều bậc phụ huynh ở Mỹ có chung quan điểm trong vấn đề lựa chọn phương thức giáo dục đối với con cái. Trong quá trình giáo dục bồi dưỡng chỉ số thông minh (IQ), chỉ số cảm xúc (EQ) và chỉ số thông minh làm giàu (FQ) cho trẻ, việc bồi dưỡng chỉ số thông minh làm giàu là quan trọng hơn cả. Muốn con cái thành tài trong tương lai, nhất định phải chú ý giáo dục chỉ số FQ cho trẻ ngay từ nhỏ.” Chính nhờ phương thức bồi dưỡng chỉ số FQ kể trên, mà năm người con của ông Paul Hsia đã có được những tố chất tổng hợp rất cao. Họ đều là sinh viên của những trường đại học danh tiếng nước Mỹ, cả năm người đều có học vị thạc sỹ Quản trị kinh doanh (MBA). Sau khi đi làm, thu nhập bình quân cao nhất của họ đều đạt xấp xỉ 4 triệu đô/năm, thấp nhất cũng đạt hơn 2 triệu đô/năm.

Nguyên Tổng thống Mỹ G.Bush đã từng nói: “Chú trọng bồi dưỡng chỉ số thông minh làm giàu giúp con người ta tự tin và có được năng lực cao nhất để thực hiện các ước mơ của mình.” Alan Greenspan – Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) trong 5 nhiệm kỳ liên tiếp cũng từng phát biểu: “Nếu không muốn ân hận cả đời vì những quyết định sai lầm trong quản lý tài chính, chúng ta bắt buộc phải tiếp thu học hỏi các kỹ năng quản lý tài chính ngay từ nhỏ.” Tỷ phú gốc Hoa Li Ka Shing cũng bày tỏ suy nghĩ của mình đối với vấn đề này: “Người có chỉ số FQ cao có thể thẩm thấu ý thức làm giàu vào tất cả những sự việc trong cuộc sống, thậm chí là những việc nhỏ nhặt nhất."

Cha mẹ không nên biến mình thành “nô lệ của con cái”

Châm ngôn có câu: “Cha mẹ là người thầy đầu tiên của con cái, đồng thời cũng là người thầy vô tư và giàu đức hy sinh nhất thế gian.” Họ cố gắng lựa chọn những hình thức giáo dục khác nhau cho con cái mình, với hy vọng rằng một môi trường giáo dục tốt sẽ giúp chúng trở thành nhân tài. Nhưng trong các gia đình Trung Quốc hiện nay, rất nhiều phụ huynh lại luôn tâm niệm rằng, chỉ cần con cái học giỏi, khỏe mạnh và ngoan ngoãn là đủ, tức là họ chỉ chú trọng áp dụng những phương pháp giáo dục nhằm nâng cao chỉ số IQ và EQ cho các cháu. Đa số phụ huynh không muốn con cái mình tiếp xúc với các vấn đề liên quan tới tiền bạc. Tất cả các khoản chi tiêu của con cái, bố mẹ đều cố gắng đáp ứng đầy đủ, thậm chí rất nhiều em nghĩ một cách đơn giản rằng: muốn có thứ gì chỉ cần tìm đến bố mẹ là xong. Như vậy, vô hình chung họ đã trở thành “Bộ trưởng Tài chính", “Bộ trưởng Hậu cần” của con cái. Con cái thì cho rằng việc bố mẹ chu cấp cho mình mọi thứ là lẽ đương nhiên, vì vậy chúng không hiểu được mồ hôi công sức mà bố mẹ mình phải bỏ ra.

Theo guồng quay chóng mặt của xã hội, các bậc phụ huynh vẫn còn đang phải phấn đấu bươn chải, nỗ lực kiếm tiền để xây dựng cuộc sống gia đình, còn chưa kịp thoát khỏi tình cảnh cả đời trả góp, làm “nô lệ nhà cửa”, “nô lệ xe hơi", “nô lệ thẻ tín dụng", đã phải trở thành “nô lệ của con” một cách đúng nghĩa.

Tại Trung Quốc, tuyệt đại bộ phận sinh viên đại học vẫn phải phụ thuộc bố mẹ về kinh tế và được chu cấp các khoản học phí, sinh hoạt phí (thậm chí cả tình phí), trong khi con số này tại Mỹ chỉ là 13,8%, Nhật Bản 34,8% và Hàn Quốc 70%. Sinh viên Trung Quốc sau khi tốt nghiệp, những việc đại sự như kết hôn, mua xe hay mua nhà cũng phải “vay” tiền của bố mẹ, mà đa phần là những khoản vay “không hoàn lại", qua đó, họ trở thành những kẻ ăn bám, sống dựa trên công sức của cha mẹ mình. Điều này liệu có đáng tự hào?

Vì sao ngoài kia ngày càng có nhiều những “kẻ ăn bám” sức dài vai rộng như vậy? Nguyên nhân chính một phần lớn là do các bậc phụ huynh đã không biết thể hiện tình yêu thương của mình một cách hợp lý, nuông chiều và đáp ứng một cách vô lối với những nhu cầu đòi hỏi ngày càng cao từ phía con... Điều này càng nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc giáo dục chỉ số FQ đối với mỗi cá nhân ngay từ khi còn nhỏ. Nên cho con tiền tiêu hay dạy con phương pháp tiêu tiền, đáp án chắc hẳn mọi người đã rõ.

Muốn con cái thành đạt, các bậc cha mẹ không nên hao tâm tổn sức tích cóp tiền bạc chỉ để đáp ứng những nhu cầu trước mắt của con cái, mà cần trang bị cho chúng một ý thức tự lập và một tư duy quản lý tài chính hợp lý càng sớm càng tốt. Các bậc phụ huynh nên nhớ rằng, làm “nô lệ của con” không thể giúp chúng trở thành một nhân tài đích thực, mà chỉ biến chúng trở thành một kẻ ăn bám đích thực mà thôi.

2. Làm thế nào để nhận thức toàn diện về chỉ số thông minh làm giàu (FQ)

Chỉ số thông minh làm giàu là gì?

Chỉ số thông minh làm giàu (FQ) chỉ khả năng làm ra của cải vật chất của con người. Khả năng này bao gồm hai phương diện: trí tuệ và hành động, đồng thời không thể thiếu một trong hai.

Tiền bạc là vật trung gian quan trọng để con người tiến hành các hoạt động giao tiếp trong xã hội. Từ trước đến nay, mọi người vẫn nghĩ rằng chỉ cần học thật giỏi là có thể kiếm được nhiều tiền. Tuy nhiên, trên thế giới có rất nhiều người giàu có mà không hề nắm trong tay một thứ bằng cấp gì. Câu chuyện dưới đây đáng để chúng ta suy ngẫm:

Sách cùng chủ đề

Ai rồi cũng khác
Miễn phí

NHỮNG QUY TẮC TRONG QUẢN LÝ
30,000 vnđ

Vượt Biển Lớn
40,000 vnđ

6 chiếc mũ tư duy
Miễn phí

NƠI NÀO CÓ Ý CHÍ, NƠI ĐÓ CÓ CON ĐƯỜNG
Miễn phí

PQ - CHỈ SỐ ĐAM MÊ
30,000 vnđ

Sống cho điều ý nghĩa hơn
30,000 vnđ

Thay đổi cuộc sống của bạn trong 7 ngày
30,000 vnđ

THẬT ĐƠN GIẢN - PHỎNG VẤN TUYỂN DỤNG
20,000 vnđ

Tư Duy Tích Cực - Bạn Chính Là Những Gì Bạn Nghĩ!
20,000 vnđ

Xem thêm

Thông tin Ebook

Giới thiệu

NHÀ XUẤT BẢN DÂN TRÍ

Bình luận

Đăng ký nhận thông tin ưu đãi

Top