Hỗ trợ trực tuyến
Mr.Thắng - 098 988 1800

Có Một Nước Mĩ Khác - Sự Nghèo Khó Ở Hoa Kỳ

Tác giả : Michael E. Harrington

Giá bán : 30,000 vnđ
Giá giảm : 0%
Còn lại : 30,000 vnđ

Nhà cung cấp: Công ty Cổ phần Sách Online

Chia sẻ

Khi cuốn sách Có một nước Mĩ khác của Michael Harrington bắt đầu chiếm được cảm tình của đông đảo độc giả sau khi được xuất bản vào năm 1962 thì cả Michael Harrington và các bạn bè ông đều vô cùng ngạc nhiên. Tôi nhớ đã nghĩ rằng sẽ không có gì lạ với cuốn sách của Mike*; nó hầu như chắc chắn sẽ bị hạn chế trong số lượng của những xuất bản phẩm “đáng kính” tức là sẽ bán được bốn hoặc năm nghìn bản in và rồi thì chìm dần. Đó là kết cục không thể tránh khỏi của rất nhiều cuốn sách nghiêm túc trong những năm trước đấy và cũng là kết cục không thể tránh khỏi của nhiều cuốn sách nghiêm túc trong những năm sau này. Nhưng khi cuốn sách của Michael bắt đầu được biết tới, nó được xem như một dấu hiệu nhỏ cho thấy những thay đổi căn bản đang bắt đầu xảy đến với đất nước này. Lúc bấy giờ chúng ta bắt đầu nghĩ rằng những năm tháng của tình trạng chán nản cố hữu mà trong đó cuộc Chiến tranh Lạnh đã chi phối đời sống chính trị đang đi tới hồi kết.

Tâm lí bảo thủ - tâm lí sẽ lại xuất hiện vào những năm 1980 - đã có những biểu hiện chủ yếu của thời hậu chiến lần đầu tiên vào những năm 1950. Rất nhiều người Mĩ sau này đã cho rằng tính chất suy thoái theo chu kì của nền kinh tế tư bản đã bị trừ bỏ hay ít nhất là bị ngăn chặn tại Hoa Kì, rằng những khủng hoảng kinh tế và bất công xã hội đã từng thắng thế trước Chiến tranh Thế giới II và cái mà cải cách của Franklin Roosevelt đã chắc chắn không loại trừ được, thì nay đã trở thành những điều của quá khứ. Trên thực tế, chúng ta đã sống nhờ vào phúc lợi của sự phát đạt thời hậu chiến, và phần nào trong hệ quả, là nhờ vào ích lợi của tâm trạng tự động viên đã lan tràn toàn đất nước. Điểm đặc biệt đáng lưu ý trong những nhà trí thức là một vài trong số những nhà cựu cực đoan không lâu sau sẽ tự chuyển thành những nhà “bảo thủ mới”. Thái độ tự mãn của xã hội có ảnh hưởng lớn trong những năm thuộc nhiệm kì tổng thống của Dwight Eisenhower, nó bao phủ cả những phân đoạn của cộng đồng tự do. Bây giờ xem ra có vẻ hơi nực cười nếu nhớ lại các trí thức chủ chốt theo chủ nghĩa tự do đã viết nên những tiểu luận, trong đó, họ hiển nhiên cho rằng chúng ta đã tìm ra cách giải quyết những vấn đề của xã hội chúng ta và do đó, có thể chuyển sang các vấn đề “cao siêu hơn”, giàu tinh thần tự nhiên hơn. Nói tóm lại như vẫn thường thế, những trí thức đã trở nên bị mê muội với zeitgeist , khái niệm xảo trá nhất của trò lừa bịp. Ví dụ, Mary McCarthy đã viết nên những điều thật vô lí sau: “Những rào cản giai cấp biến mất hay có xu hướng trở nên có thể thẩm thấu qua được, công nhân nhà máy là nhà quý tộc công nghiệp trong sự so sánh với người chạy việc văn phòng thuộc tầng lớp trung lưu... Nước Mĩ... của những bất công khổng lồ và những nét tương phản kịch tính đang nhanh chóng không còn tồn tại”.

Chỉ có một số ít trí thức - một vài người theo chủ nghĩa tự do, một vài người cực đoan (cấp tiến), một số quần tụ xung quanh tờ tạp chí Dissent (Bất đồng) mới được thành lập – đã duy trì sự phê phán nghiêm khắc đối với xã hội Mĩ. Michael Harrington, lúc đó còn rất trẻ, là một trong số đó. Ông đã tham gia vào các cuộc luận chiến chống lại xu hướng đang thống trị. Tôi phải công nhận rằng những cuộc luận chiến này đã không được chú ý nhiều lắm.

Điều đã giúp làm chuyển biến tâm trạng của đất nước là sự táo bạo của tổ chức Freedom Riders, là một nhóm những người da đen và da trắng trẻ tuổi đã đến miền Nam  để giúp những người da đen đòi quyền bầu cử của họ. Sự sốt sắng và sức hấp dẫn trẻ trung của tổng thống Kennedy hứa hẹn nước Mĩ sẽ xử lí thận trọng hơn nhiều vấn đề đang nhức nhối ngay dưới bề mặt của đời sống xã hội. Và cuốn sách của Mike cũng góp phần vào công việc này. 

Trong cuốn tự truyện Những mảnh đoạn của thế kỉ (Fragments of the Century), Mike viết về sự nổi tiếng và thành công không ngờ mà Có một nước Mĩ khác mang lại cho ông. Ông đã đăng bài viết “Năm mươi triệu người nghèo của chúng ta” (Our Fifty Million Poor) trên tạp chí Commentary (Bình luận) - tạp chí này khi ấy khác nhiều so với tạp chí Commentary bảo thủ cứng nhắc ngày nay – và bài viết này đã gây nên “một sự náo động nhỏ”, theo ông nói. Sau đó, Nhà xuất bản Macmillan đã đề nghị Mike mức nhuận bút 500 đô la, không tồi với một tác giả trẻ tuổi ở thời điểm đó, để ông phát triển bài viết đó thành một cuốn sách. Ngay vài tháng đầu tiên sau khi cuốn sách được xuất bản, Có một nước Mĩ khác đã khá thành công. Nó mang lại cho Mike khoản nhuận bút khoảng 1.500 đô la, đủ cho ông thực hiện một chuyến đi đến Paris. Một ngày, khi Mike đang xem lướt qua các cuốn sách trong một hiệu sách ở Paris, ông đã để ý tới một bài phê bình dày dặn và tuyệt vời của Dwight Macdonald đăng trên tạp chí The New Yorker (Người New York) có bàn đến vấn đề nghèo đói ở nước Mĩ nói chung và đặc biệt là về cuốn sách của Mike. Macdonald đã là đồng chí của cả Mike và tôi trong một nhóm nhỏ những người xã hội chủ nghĩa nhưng sau đó ông đã đi con đường của riêng mình một cách khôn ngoan. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn là những người bạn và không giống như rất nhiều trí thức khác thời đó, Macdonald vẫn giữ được khả năng phản ứng quyết liệt trước các vấn đề đạo đức – cái luôn được biết đến với nghĩa là sự phẫn nộ của lương tâm. Ông cũng là một nhà báo cừ khôi, thông minh, sắc sảo và hóm hỉnh. Bản thân bài viết phê bình của ông đã gần như là một cuốn sách nhỏ theo đúng nghĩa, nó đã “đưa đói nghèo trở thành một chủ đề bàn luận” “trong giới tri thức – chính trị miền Đông Bắc”, như Mike đã viết. Rồi Mike tiếp tục: “Sau đó, xúc động sâu sắc trước nỗi thống khổ mà ông được chứng kiến tại Tây Virginia trong suốt cuộc bầu cử chọn ứng cử viên tổng thống năm 1960, Jonn Kennedy đã hỏi Walter Heller - chủ tịch Hội đồng tư vấn Kinh tế của ông - rằng có những lí luận mới nào về đói nghèo hay không. Heller đã trả lời có và đưa cho ông một cuốn sách (của Mike)... Ngay sau đó, Kennedy đã quyết định đưa vấn đề xoá đói nghèo trở thành một mục tiêu quan trọng của quốc gia”. Vậy nên sách đôi khi (chứ không phải thường xuyên) có thể thay đổi chiều hướng của sự việc.

Trong cuốn tự truyện của mình, Mike thú nhận rằng ông đã lo lắng về việc ông không hề trình bày công khai niềm tin vững chắc vào chủ nghĩa xã hội trong cuốn Có một nước Mĩ khác - ông đã tin rằng nó sẽ đưa chiến lược của chính quyền và đầu tư xã hội để giải quyết vấn đề đói nghèo “ngay cả bằng con đường cải lương”. Ông không cần phải lo lắng về điều này. Có những vấn đề xã hội và kinh tế mà những người tự do chủ nghĩa và những người xã hội chủ nghĩa có thể cùng nhau thực hiện một cách hoà hợp để ban hành các cải cách mà những người tốt sẽ tán thành. Dù thế nào, trong nhiều bài báo và bài diễn thuyết của mình, Mike đều trình bày rất rõ ràng quan điểm chính trị của ông. Tôi ngờ rằng rất nhiều độc giả của Có một nước Mĩ khác đã không biết điều này.

Đọc lại cuốn Có một nước Mĩ khác sau khoảng hơn ba mươi năm, tôi bị ấn tượng bởi sức sống mãnh liệt của cuốn sách trước sự kiểm định của thời gian. Đương nhiên là một vài chi tiết, sự kiện trong cuốn sách đến nay đã không còn phù hợp, và như một trong những phê bình rất chính xác của Dwight Macdonald là Mike cần thêm các phần ghi chú. Tuy còn phải bàn cãi nhưng nội dung quan trọng nhất, là tiền đề trung tâm của những gì mà Mike đã viết: nếu người ta hiểu được sự tồi tệ của hiện thực thì họ đã phản ứng lại với thái độ căm phẫn, nếu người ta hiểu biết về “cái nghèo vô hình” thì họ sẽ hành động để loại bỏ điều tai tiếng cho quốc gia này. Ôi chao, chúng tôi thấy ở những năm tháng chuyển giao, con người quả thực có thể trải qua đói nghèo và vẫn thờ ơ, trên thực tế một vài người đã trải qua đói nghèo và thậm chí còn trở nên chai sạn nữa. Những ai sống trong các thành phố lớn đều chia sẻ kinh nghiệm học cách bước qua những người vô gia cư như thể sự tồn tại của họ trên đường phố là một phần của tự nhiên. Có thể chúng ta sẽ moi ra một vài đồng xu lẻ cho họ, cũng có thể là không, nhưng sự phẫn nộ mà chúng ta có thể cảm nhận khi lần đầu tiên trông thấy những người vô gia cư sẽ dần dần không còn nữa. Tôi cho rằng qua nhiều năm tháng, Mike đã nhận ra điều này nhưng không hiểu sao ông không thể hoàn toàn thừa nhận nó. Một phần niềm tin Kitô giáo còn sót lại từ thời trẻ, một phần đạo đức mà ông tiếp thu được từ Phong trào Công nhân Công giáo (The Catholic Worker movement) đã khiến ông cảm thấy rằng sớm hay muộn thì nhân loại sẽ hưởng ứng lời kêu gọi của đạo đức. Tôi gần như có thể nghe thấy ông nói rằng “Họ phải như vậy!”.

Sự thuần khiết trẻ trung của cảm giác, thái độ hoà nhã đã tạo ra dấu ấn riêng biệt trong văn chương, câu chữ của Mike. Nó đã khiến tôi cảm động như khi tôi đọc cuốn sách này 30 năm về trước. Ngay cả sau khi trở thành người lãnh đạo ít được tán thành của phe xã hội chủ nghĩa, Mike cũng không phát ngôn với tâm hồn khô héo như rất nhiều chính khách chuyên nghiệp khác, bao gồm cả những người cánh tả. Người ta có thể cảm nhận được lòng trắc ẩn của ông trong cuốn sách, nó xuất phát từ nơi sâu thẳm trong con người ông.

Văn chương trong Có một nước Mĩ khác rõ ràng và trong sáng. Mike đã cấu trúc cuốn sách của mình như một chuỗi các mô tả nghèo đói ở nơi này, nơi khác, thêm vào một số bản tóm tắt về những mất mát tâm lí và đạo đức, một vài số liệu thống kê rải rác hỗ trợ cho nghiên cứu của ông. 

Một trong những câu hỏi đầu tiên ông gặp phải không hề đơn giản như sự thể hiện ngắn gọn của nó: Đói nghèo là gì? Ông đã định nghĩa nó như một khái niệm lịch sử, khái niệm này được quan niệm khác nhau trong những xã hội khác nhau. Rõ ràng trong bối cảnh một đất nước giàu có như Hoa Kì và trong hoàn cảnh một đất nước nghèo như Bangladesh, khái niệm đói nghèo được định nghĩa hoàn toàn khác biệt: 

Ở Mĩ, có những khái niệm mới về những gì con người có thể đạt được, về mức sống của con người. Những người chịu đựng mức sống kém hơn hẳn mức sống có thể chấp nhận được thì vẫn bị coi là nghèo, cho dù họ có sống thoải mái hơn những hiệp sĩ thời trung cổ hay những nông dân châu Á… Đói nghèo có thể được định nghĩa là một thuật ngữ chỉ những người bị từ chối mức độ tối thiểu về sức khoẻ, chỗ ở, lương thực, giáo dục. Mức độ này được tri thức khoa học hiện nay của chúng ta định rõ là mức độ cần thiết cho cuộc sống tại Mĩ …. (ông nhấn mạnh)

Vào thời điểm Mike viết cuốn sách này thì Phòng Thống kê Lao động Hoa Kì đánh giá rằng mức 4.000 đô la một năm cho một gia đình bốn người và 2.000 đô la một năm cho một người sống độc thân đã tạo nên một đường phân cách giữa tình trạng khá giả và đói nghèo. Theo sự đánh giá của Mike thì điều này có nghĩa là có khoảng 40 đến 50 triệu người Mĩ hay là khoảng ¼ dân số Mĩ đang sống trong cảnh nghèo đói. Điều này đã tạo ra một cú sốc đối với rất nhiều người. Họ từ chối tin vào điều này và nghĩ rằng Mike thổi phồng vấn đề. Nhưng ông chỉ đơn thuần kế thừa các số liệu thống kê chính thức và tất cả những gì diễn ra sau đó tại đất nước này đã công nhận ông hoàn toàn đúng đắn. Người ta chỉ nhớ đến câu nói nổi tiếng của Franklin Roosevelt - một phần ba quốc gia (dân tộc) đang thiếu nhà ở, thiếu quần áo và thiếu lương thực. Trong những năm 1930, suốt thời kì tồi tệ nhất của Suy thoái kinh tế, chúng ta sẵn sàng để công nhận thực tế tối tăm hơn những gì chúng ta đã làm trong những năm 1960, thời kì của ảo tưởng bao trùm xã hội.

Một trong những điểm thú vị nhất trong cuốn sách Có một nước Mĩ khác là sự nhấn mạnh của Mike rằng đói nghèo không chỉ là một trong những đặc trưng của xã hội mà nó là một trạng thái bao trùm . Trải nghiệm qua bất cứ khoảng thời gian nào, đói nghèo đều khiến con người cảm thấy “vô vọng và thụ động, tuy nhiên dễ bùng nổ bạo lực: cái nghèo là đơn độc và cô lập, luôn cứng nhắc và không thân thiện. Trở thành nghèo không chỉ đơn giản là bị tước bỏ những thứ vật chất của thế giới này. Nó là việc tham gia vào một vũ trụ phù phiếm và tai hại, một nước Mĩ trong nước Mĩ với một linh hồn bị bóp méo”. Ở một điểm khác trong cuốn sách của ông, Mike còn đưa ra một mô tả sinh động hơn về những trạng thái quá khích mà theo đó đói nghèo có thể điều khiển con người:

Nước Mĩ khác (kia) đang dần đông đúc thêm với những người không thuộc về bất cứ ai hay bất cứ thứ gì. Họ không còn là những người tham gia vào nền văn hoá dân tộc từ xưa nữa; họ ít mộ đạo hơn; họ không thuộc các hội hay hiệp đoàn. Họ không được thấu hiểu nên bởi vậy bản thân họ cũng không thể thông hiểu. Chân trời của họ trở nên ngày càng thu hẹp dần; họ gặp rất ít người và điều đó có nghĩa họ thấy rất ít lí do để hi vọng.

Tôi cho rằng Mike có thể đã được cung cấp một bản mô tả cường điệu, rằng ông đòi hỏi quá nghiêm khắc một quan hệ giữa tiền đề, cơ sở vật chất và hệ quả tâm hồn – xúc cảm. Điều ông muốn là gây sốc đối với đất nước. Ông muốn chỉ ra rằng có một sự khác biệt khổng lồ giữa sự đói nghèo của những thế hệ người dân nhập cư đầu tiên, những người có hi vọng rằng sự chăm chỉ và cuộc sống tằn tiện sẽ giúp cải thiện được tình hình của họ, sự đói nghèo của những con người mà ông đã mô tả - những người da đen bị xua đuổi khỏi các đồn điền ở miền Nam, những con người đang mục rỗng ở Appalachia, những người dân các khu nhà ổ chuột không tìm thấy lối thoát. Khi đói nghèo là tình trạng lan rộng trên phần lớn dân cư thì những tác động của nó không tỏ ra có hại cho xã hội hay tâm lí như khi nó trở nên tụ lại trong một thiểu số người Mĩ...

Mike đã viết rằng, đến những năm 1960, đói nghèo đã trở nên “vô hình”: 

Khái niệm người nghèo đang dần thoát ra khỏi kinh nghiệm và hiểu biết thuần tuý của dân tộc. Nếu tầng lớp trung lưu không bao giờ tỏ ra xấu xa và bần cùng thì đó ít nhất cũng là một loại hiểu biết về chúng . “Bên kia những lối mòn” không phải là con đường quá dài để đi... Ngày nay, thành thị Mĩ đã biến đổi. Người nghèo tuy vẫn sống ở khu vực trung tâm, trong các ngôi nhà tồi tàn, nhưng họ dần bị cô lập trong quan hệ với những người khác.

Cuối cùng, cuốn sách của Mike là một tiếng thét từ trái tim , một lời kêu gọi đến lương tri của đất nước: Làm sao bạn có thể cho phép điều đáng xấu hổ như vậy đang mưng mủ trong đất nước này?

Tôi ước gì tôi biết được câu trả lời cho câu hỏi này. Nó có thể sẽ nói cho chúng ta rất nhiều về kết cấu tâm lí và đạo đức của người Mĩ. Điều này có thể sẽ không vui vẻ gì. Sự thật là trong suốt những năm 1960, như thành quả của chiến dịch đã từng nổi tiếng là “Cuộc chiến chống lại đói nghèo” (War Against Poverty), đã có dấu hiệu của sự suy giảm số lượng người Mĩ nghèo khó; nhưng xu hướng lại trở nên đảo ngược trong những năm 1970 và 1980. Ngày nay, hơn 30 năm sau khi cuốn sách của Mike được xuất bản, đã có hàng nghìn bài viết, bài diễn thuyết, rất nhiều cuốn sách mô tả, phân tích về đói nghèo. Mọi người đều đã có những phát ngôn về nghèo đói, tuy nhiên đói nghèo vẫn không thay đổi. Đây không phải kết quả của những bản án của tạo hoá, theo kiểu những người dốt nát đương nhiên ủng hộ, cũng không phải kết quả của “sự lười nhác” của người nghèo, như một số anh lái xe và những nhà tư tưởng cánh hữu có thể nói với bạn. Đói nghèo là do sự thờ ơ và thái độ hoài nghi của xã hội; là do thất bại của ý tưởng chính trị.

Trong 30 năm này, tất nhiên đã có những thay đổi liên quan đến người Mĩ nghèo. Tổng số người nghèo đã giảm đi một phần nào đó. Và dù tôi không viết được như một chuyên gia về đói nghèo thì hãy để tôi thử đưa ra một số nhân tố mới một cách rất ngắn gọn. 

Đã có sự cải thiện rõ rệt trong điều kiện sống của người lớn tuổi. Một mặt, bởi họ đã trở thành một nhóm có sức mạnh chính trị biết cách tổ chức và gây sức ép với tư cách đại diện cho nhu cầu của nhóm, mặt khác, bởi những chương trình như An sinh xã hội và Chương trình của Chính phủ Mĩ về chăm sóc sức khoẻ cho người già trên 65 tuổi đã hỗ trợ rất nhiều cho họ. Tình trạng thiếu thốn của người già đã giảm đáng kể trong 30 năm trở lại đây. Tuy nhiên, vào lúc tôi viết lời giới thiệu này, tôi nhận thấy nguy cơ đối với người già là số các tập đoàn và công ti không giữ cam kết của họ về việc cung cấp bảo hiểm y tế cho người nghỉ hưu đang dần tăng lên.

Một số diễn biến tiêu cực có thể kể đến là: sự gia tăng của các gia đình thiếu vợ hoặc chồng đã dẫn đến sự gia tăng của đói nghèo với cả người lớn và trẻ nhỏ. Quả thực, một trong những diễn biến tồi tệ là sự gia tăng đáng kể tình trạng đói nghèo của trẻ em. Nhân tố khác trong sự gia tăng đói nghèo là việc sử dụng chất gây nghiện của người nghèo, đặc biệt là người da đen trẻ - thật khó để nói có phải đói nghèo đã dẫn đến việc sử dụng chất gây nghiện hay việc sử dụng chất gây nghiện đã dẫn đến đói nghèo; có thể là cả hai điều này kết hợp với nhau tạo thành một vòng luẩn quẩn. Còn một lí do khác cho sự gia tăng đói nghèo là sự giảm sút chất lượng trong các chương trình hỗ trợ cho người nghèo và người thất nghiệp của Chính phủ. Có thể nhân tố quan trọng nhất trong sự gia tăng đói nghèo suốt những năm 1980 là sự suy giảm đều đặn trong mức lương. Do đó mà ở nước Mĩ ngày nay, chúng ta có một nhóm gọi là người lao động nghèo - những người có nghề nghiệp, chỗ làm, làm việc chăm chỉ, những người cố gắng hết mức để vững vàng là trụ cột của gia đình (đôi khi là người đàn ông, đôi khi là phụ nữ) nhưng họ chỉ kiếm được một khoản tiền lương thấp tồi tệ đến mức họ rơi xuống mức nghèo khó. Một số diễn biến mới này đã được Mike dự đoán, một số khác thì ông không thể thấy trước được.

Tôi xin trích dẫn hai nghiên cứu có căn cứ chính xác về tình hình đói nghèo ở nước Mĩ hiện nay. Trung tâm Các ưu tiên về Ngân sách và Chính sách (The Center on Budget anh Policy Priorities) do Robert Greenstein làm giám đốc đã ra báo cáo cho thấy:

Trong năm 1991, số người Mĩ nghèo đạt tới mức cao nhất trong vòng hơn 20 năm trở lại đây, có hơn 2,1 triệu người rơi vào tình trạng đói nghèo...

Sự gia tăng đói nghèo đặc biệt rõ ràng trong trẻ em... Có thêm khoảng 900.000 đứa trẻ trở thành nghèo [trong năm 1991] và như vậy tỉ lệ trẻ em nghèo tăng từ 20.6% năm 1990 lên đến 21.8% năm 1991. Như con số người nghèo tổng thế, con số trẻ em nghèo đã ở mức cao nhất từ trước đến nay.

Bản báo cáo của Census đưa ra trong tháng năm năm 1992 thì cho thấy: tỉ lệ người lao động toàn thời gian trong cả năm được trả lương quá thấp để có thể tránh cho gia đình với bốn người của mình không rơi vào mức nghèo đã tăng lên rõ rệt trong mấy năm trở lại đây. Vào năm 1979, có khoảng 12,1% người lao động toàn thời gian trong năm được chi trả mức lương thấp như vậy. Đến năm 1990, số này đã là 18%.

Còn Viện nghiên cứu Chính sách Kinh tế (the Economic Policy Institute), trong một nghiên cứu rất chi tiết là Tình trạng lao động Mĩ (The State of Working America) của tác giả Larry Meshel và Jared Bernstein, đã cho thấy:

Giai đoạn 1983 - 1989, trong khi nền kinh tế tăng trưởng liên tục thì tỉ lệ hộ người nghèo lại ở mức cao kỉ lục. Cụ thể là người nghèo của năm 1989 có điều kiện sống thấp hơn người nghèo của năm 1979 rất nhiều. Ví dụ: hơn 8% người nghèo của năm 1989 có mức sống tối thiểu chỉ bằng 50% mức sống của người nghèo năm 1979.

Tỉ lệ nghèo khó ở người da đen hơn tỉ lệ này ở người da trắng ít nhất ba lần từ 1979, lên tới 32,7% năm 1991. Tỉ lệ Hispanic  đã tăng lên từ 21,9% năm 1973 đến 28,7% năm 1991.

Mặc dù nền kinh tế có phục hồi nhưng tỉ lệ đói nghèo vẫn tăng do lương giảm và hoạt động thiếu hiệu quả của “mạng lưới an toàn”, mạng lưới này muốn ám chỉ đến hệ thống thuế và chuyển nhượng (trao đổi) của Chính phủ đặt ra để cải thiện đói nghèo. Qua những năm 1980, những người lao động có mức lương và tổng thu nhập thấp giảm xuống còn 15,9% đối với lao động nam và 6,9% đối với lao động nữ ở 20% thấp nhất trong phân phối thu nhập.

Dù có nhiều số liệu thống kê thì thực tế là đói nghèo vẫn còn là bệnh dịch với nước Mĩ. Đói nghèo dai dẳng nhiều năm chỉ làm cho nó trở nên tồi tệ hơn, vì từ đó nhiều người lún sâu vào cái được gọi là “văn hoá của đói nghèo”, đánh mất mọi hi vọng và đôi khi từ bỏ cả việc tìm kiếm công việc. Sự việc càng trở nên bê bối hơn nếu bạn nhớ rằng, trong các nhiệm kì của Reagan và Bush đã có sự đầu cơ tài chính điên cuồng, kết quả luôn là gia tăng sự thịnh vượng cho những người vốn dĩ đã giàu có, cũng như tăng cường sự phân cực giữa những người giàu và nhóm còn lại trong dân cư Mĩ.

Nỗi nhục nhã này vẫn dai dẳng đã khiến Có một nước Mĩ khác trở thành cuốn sách vẫn rất có ý nghĩa hiện nay cũng như ngày nó mới được xuất bản. Tôi chỉ mong ước rằng Mike vẫn còn ở đây, giữa chúng ta để khóc cho nỗi hổ thẹn này của đất nước.

Sách cùng chủ đề

Mười người da đen nhỏ
30,000 vnđ

TỪNG QUA TUỔI 20
30,000 vnđ

NHẢY NHẢY NHẢY
40,000 vnđ

Ai rồi cũng khác
Miễn phí

MACBETH
Miễn phí

THÁP TOKYO
30,000 vnđ

Nhật ký hành trình xuyên Châu Mỹ La Tinh bằng xe gắn máy
Miễn phí

Phong lưu đấu oan gia
25,000 vnđ

Tăng sản báo quốc
35,000 vnđ

Vô cùng mập - Vô cùng gầy
40,000 vnđ

Xem thêm

Thông tin Ebook

Giới thiệu

NXB Tri thức

Bình luận

Đăng ký nhận thông tin ưu đãi

Top